Bạn làm gì khi cầm một chiếc máy ảnh cũ không có bất kỳ trợ cụ lấy nét nào như chỉ báo hình ảnh kép hay máy đo khoảng cách? Bạn có phải từ bỏ những bức ảnh sắc nét? Không hề! Với một mẹo đơn giản, cơ thể bạn trở thành công cụ chính xác nhất: máy đo khoảng cách cá nhân.
Vấn đề: Đoán mò trong bóng tối
Máy ảnh ngắm chụp đơn giản từ những năm 50 và 60, như Agfa Silette hay Kodak Retinette, thường chỉ có thang khoảng cách thô sơ trên ống kính. Bạn nhìn qua kính ngắm, bố cục ảnh, rồi xoay vòng lấy nét – gần như là đoán mò. Kết quả thường là những bức ảnh mờ một cách khó chịu. Nhưng với một chút chuẩn bị, trò đoán mò này sẽ trở thành quá khứ.
Giải pháp: Cơ thể bạn như một thước đo
Ý tưởng đơn giản mà thiên tài: Sử dụng các chiều dài chuẩn hóa của cơ thể bạn để ước lượng khoảng cách. Các đơn vị đo quan trọng nhất bạn luôn mang theo là chiều dài cánh tay và chiều dài bước chân.
Tự hiệu chỉnh bản thân
Hãy lấy một thước dây ở nhà. Duỗi tay ra và đo khoảng cách từ mắt đến lòng bàn tay. Giá trị này nằm trong khoảng 60 đến 80 cm đối với hầu hết người trưởng thành. Sau đó, đo xem một bước đi bình thường của bạn dài bao nhiêu. Ở đây, bạn cũng thường có giá trị tương tự. Hãy ghi nhớ hai số đo này thật kỹ. Chiều rộng lòng bàn tay cũng có thể hữu ích cho khoảng cách rất gần.
Đo đạc ngoài thực địa
Khi bạn đứng trước chủ thể, bạn có thể đơn giản "bước" hoặc "đo" khoảng cách.
- Chân dung: Đối với chân dung cổ điển (đầu và vai), một sải tay (khoảng 70 cm đến 1 mét) thường là khoảng cách hoàn hảo. Duỗi tay về phía chủ thể để kiểm tra khoảng cách, và đặt vòng lấy nét của máy ảnh ở giá trị này (ví dụ: 0,8m).
- Ảnh toàn thân hoặc nhóm nhỏ: Ở đây, bước chân của bạn phát huy tác dụng. Đơn giản là bước khoảng cách đến chủ thể. Ba bước lớn? Tương ứng với khoảng 2,5 đến 3 mét. Đặt giá trị này trên ống kính.
Vũ khí bí mật: Lấy nét vùng và khẩu độ
Kỹ thuật đo cơ thể này trở nên cực kỳ chính xác khi bạn kết hợp nó với nguyên lý độ sâu trường ảnh. Đây là lúc khẩu độ phát huy tác dụng.
- Khẩu độ lớn (ví dụ: f/2.8): Cho nhiều ánh sáng vào nhưng chỉ tạo ra một vùng rất nhỏ sắc nét. Một sai số đo nhỏ và chủ thể của bạn sẽ bị mờ.
- Khẩu độ nhỏ (ví dụ: f/11 hoặc f/16): Cho ít ánh sáng hơn nhưng mở rộng đáng kể vùng sắc nét.
Và đó chính xác là điều chúng ta tận dụng! Kỹ thuật này được gọi là lấy nét vùng. Thay vì lấy nét vào một điểm chính xác, bạn xác định toàn bộ một vùng mà mọi thứ đều được lấy nét sắc nét.
Cách thực hiện:
- Đặt khẩu độ f/8 hoặc f/11.
- Bây giờ lấy nét bằng phương pháp đo cơ thể của bạn ở một khoảng cách trung bình, ví dụ 3 mét.
- Nhiều ống kính cũ có thang độ sâu trường ảnh. Ở khẩu độ f/11, bạn sẽ thấy rằng không chỉ 3 mét được lấy nét, mà ví dụ toàn bộ phạm vi từ 1,8 đến 6 mét.
Bây giờ bạn không cần phải đo chính xác nữa. Miễn là chủ thể của bạn nằm trong "vùng sắc nét" này, bạn chỉ cần bấm máy. Hoàn hảo cho chụp ảnh đường phố hoặc các cảnh động!
Kết luận: Luyện tập tạo nên sự hoàn hảo
Lúc đầu, có thể cảm thấy lạ lẫm khi "đo" bằng cơ thể của mình. Nhưng sau một thời gian ngắn, bạn sẽ phát triển một cảm nhận khoảng cách tốt đến kinh ngạc. Bạn sẽ trở nên hòa hợp với máy ảnh và quy trình chụp ảnh. Bạn sẽ không còn phụ thuộc vào các tự động hóa, mà nắm toàn bộ quyền kiểm soát sáng tạo. Vì vậy, hãy lấy máy ảnh cũ của bạn, tự đo đạc và chinh phục thế giới – từng sải tay và từng bước chân.





